秋思

宋代 陆游
门巷萧条秋色深,黄花始欲慰孤斟。 久贫自笑不妨乐,过足固知非所钦。 琴调已忘还渐省,诗联未稳更长吟。 吾儿西上无多日,安得相从老故林?
mén xiàng xiāo tiáo qiū shēn   huáng huā shǐ wèi zhēn
jiǔ pín xiào fáng   guò zhī fēi suǒ qīn
qín diào wàng hái jiàn shěng   shī lián wèi wěn gèng cháng yín
ér 西 shàng duō   ān xiāng cóng lǎo lín