秋思

宋代 陸游
門巷蕭條秋色深,黃花始欲慰孤斟。 久貧自笑不妨樂,過足固知非所欽。 琴調已忘還漸省,詩聯未穩更長吟。 吾兒西上無多日,安得相從老故林?
mén xiàng xiāo tiáo qiū shēn   huáng huā shǐ wèi zhēn
jiǔ pín xiào fáng   guò zhī fēi suǒ qīn
qín diào 調 wàng hái jiàn shěng   shī lián wèi wěn gèng cháng yín
ér 西 shàng duō   ān xiāng cóng lǎo lín