秋暑述怀

明代 李昌祺
局促过长夏,荏苒届秋期。初谓火既流,凉飙扫炎曦。 岂料残暑酷,乃尔不可支。我膺徽纆缠,下共卒伍驰。 弱骨苦汗渍,弊衣叹尘淄。一身方在公,宁复顾尔私。 虽无案牍劳,莫任奔走疲。幸兹城南厂,颇与静者宜。 时来解襟坐,偃仰暂得怡。我家文江上,先庐有遗基。 何当乞骸去,结茅树桐椅。期与世尘绝,永随樵牧嬉。 怀哉果何日,浩叹徒歔欷。
guò cháng xià   rěn rǎn jiè qiū chū wèi huǒ liú liáng   biāo sǎo yán    
liào cán shǔ   nǎi ěr zhī yīng huī chán xià   gòng chí    
ruò hàn   tàn chén shēn fāng zài gōng níng   ěr    
suī àn láo   rèn bēn zǒu xìng chéng nán chǎng   jìng zhě    
shí lái jiě jīn zuò   yǎn yǎng zàn jiā wén jiāng shàng xiān   yǒu    
dāng hái   jié máo shù tóng shì chén jué yǒng   suí qiáo    
huái 怀 zāi guǒ   hào tàn