秋霜阁吟

宋代 林淳
烟霞郁林峦,天地横机轴。天巧出经纬,织来云锦簇。 木杪见浮屠,突兀隐渠屋。夕照含幽微,曛红间深绿。 可望不可亲,白鸟时往复。飞阁凌秋霜,危槛倚修竹。 崖阴分白昼,飒爽变幽谷。隙地清绝处,他年犹可卜。 山水固依然,为我留苍木。
yān xiá lín luán   tiān héng zhóu tiān qiǎo chū jīng wěi zhī   lái yún jǐn    
miǎo jiàn   yǐn zhào hán yōu wēi xūn   hóng jiān shēn   绿  
wàng qīn   bái niǎo shí wǎng fēi líng qiū shuāng wēi   kǎn xiū zhú    
yīn fēn bái zhòu   shuǎng biàn yōu qīng jué chù   nián yóu bo    
shān shuǐ rán   wèi liú cāng