秋事

唐代 吴融
江天暑气自凉清,物候须知一雨成。松竹健来唯欠语, 蕙兰衰去始多情。他年拟献书空在,此日知机意尽平。 更欲轻桡放烟浪,苇花深处睡秋声。
jiāng tiān shǔ liáng qīng   hòu zhī chéng sōng zhú jiàn lái wéi qiàn  
huì lán shuāi shǐ duō qíng nián xiàn shū kōng zài   zhī jǐn píng
gèng qīng ráo fàng yān làng   wěi huā shēn chù shuì qiū shēng