秋声

明代 王守仁
秋来万木发天声,点瑟回琴日夜清。绝调回随流水远,馀音细入晚云轻。 洗心真已空千古,倾耳谁能辩九成?徒使清风传律吕,人间瓦缶正雷鸣。
qiū lái wàn tiān shēng   diǎn huí qín qīng jué diào huí suí liú shuǐ yuǎn   yīn wǎn yún qīng    
xīn zhēn kōng qiān   qīng ěr shuí néng biàn jiǔ chéng   shǐ 使 qīng fēng chuán   rén jiān fǒu zhèng léi míng