秋聲

明代 王守仁
秋來萬木發天聲,點瑟回琴日夜清。絕調回隨流水遠,餘音細入晚雲輕。 洗心真已空千古,傾耳誰能辯九成?徒使清風傳律呂,人間瓦缶正雷鳴。
qiū lái wàn tiān shēng   diǎn huí qín qīng jué diào huí 調 suí liú shuǐ yuǎn   yīn wǎn yún qīng    
xīn zhēn kōng qiān   qīng ěr shuí néng biàn jiǔ chéng   shǐ 使 qīng fēng chuán   rén jiān fǒu zhèng léi míng