秋深

唐代 周朴
柳色尚沉沉, 风吹秋更深。 山河空远道, 乡国自鸣砧。 巷有千家月, 人无万里心。 长城哭崩后, 寂绝至如今。
liǔ shàng chén chén  
fēng chuī qiū gēng shēn
shān kōng yuǎn dào  
xiāng guó míng zhēn
xiàng yǒu qiān jiā yuè  
rén wàn xīn
cháng chéng bēng hòu  
jué zhì jīn