秋日斋居值雨已而大雪呈韩亚卿二首 其一

明代 王鏊
玄冥敚秋令,穷阴黯如积。厢房三日斋,正值霖霪迫。 谁将千万愁,化作日夜滴。晨厨无炊烟,昼枕多警席。 檐花添霏微,庭草恣狼籍。亦知官曹尊,咫尺千里隔。 仍闻穷檐下,无复四壁立。人事岂偶然,天意亦难识。 惟应伫高谈,庶用破愁寂。
xuán míng duó qiū lìng   qióng yīn àn xiāng fáng sān zhāi zhèng   zhí lín yín    
shuí jiāng qiān wàn chóu   huà zuò chén chú chuī yān zhòu   zhěn duō jǐng    
yán huā tiān fēi wēi   tíng cǎo láng zhī guān cáo zūn zhǐ   chǐ qiān    
réng wén qióng yán xià   rén shì ǒu rán tiān   nán shí    
wéi yīng zhù gāo tán   shù yòng chóu