秋日杂兴

宋代 范成大
屋东双梧桐,婉娩无真资。 朝为春风条,暮为秋霜枝。 夜久风叶呜,惊鹊一再飞。 梧桐不足愁,会有明年期。 人老真可叹,宁复游冶时?
dōng shuāng tóng   wǎn wǎn zhēn
cháo wèi chūn fēng tiáo   wèi qiū shuāng zhī
jiǔ fēng   jīng què zài fēi
tóng chóu   huì yǒu míng nián
rén lǎo zhēn tàn   níng yóu shí