秋日雜興

宋代 范成大
屋東雙梧桐,婉娩無真資。 朝為春風條,暮為秋霜枝。 夜久風葉嗚,驚鵲一再飛。 梧桐不足愁,會有明年期。 人老真可嘆,寧復遊冶時?
dōng shuāng tóng   wǎn wǎn zhēn
cháo wèi chūn fēng tiáo   wèi qiū shuāng zhī
jiǔ fēng   jīng què zài fēi
tóng chóu   huì yǒu míng nián
rén lǎo zhēn tàn   níng yóu shí