秋日早起

宋代 杨万里
我眠亦甚安,梦中初无惊。 如何作梦语,反侧意不平。 起来不复寐,郡楼挝五更。 窗纸尚昏昏,看到渐次明。 卷帘启后户,披衣步中庭。 汲井漱新泉,满面吹寒冰。 仰看天宇旷,微白复淡青。 犹挂烂银梳,未升紫金钲。 砌蛩余夜唧,数鹊作晓鸣。 群动俱扰扰,竞若有所营。 而人居其间,独欲免夙兴。 出山三见秋,一年一征行。 今兹秋又至,归心捺还生。 会当挂其冠,高卧听松声。
mián shén ān   mèng zhōng chū jīng  
zuò mèng   fǎn píng  
lai mèi   jùn lóu gēng  
chuāng zhǐ shàng hūn hūn   kàn dào jiàn míng  
juàn lián hòu   zhōng tíng  
jǐng shù xīn quán   mǎn miàn chuī hán bīng  
yǎng kàn tiān kuàng   wēi bái dàn qīng  
yóu guà làn yín shū   wèi shēng jīn zhēng  
qióng   shù què zuò xiǎo míng  
qún dòng rǎo rǎo   jìng ruò yǒu suǒ yíng  
ér rén jiān   miǎn xīng  
chū shān sān jiàn qiū   nián zhēng xíng  
jīn qiū yòu zhì   guī xīn hái shēng  
huì dāng guà guān   gāo tīng sōng shēng