秋日早起

宋代 楊萬里
我眠亦甚安,夢中初無驚。 如何作夢語,反側意不平。 起來不復寐,郡樓撾五更。 窗紙尚昏昏,看到漸次明。 捲簾啟後戶,披衣步中庭。 汲井漱新泉,滿面吹寒冰。 仰看天宇曠,微白復淡青。 猶掛爛銀梳,未升紫金鉦。 砌蛩余夜唧,數鵲作曉鳴。 群動俱擾擾,競若有所營。 而人居其間,獨欲免夙興。 出山三見秋,一年一征行。 今茲秋又至,歸心捺還生。 會當掛其冠,高臥聽松聲。
mián shén ān   mèng zhōng chū jīng  
zuò mèng   fǎn píng  
lai mèi   jùn lóu gēng  
chuāng zhǐ shàng hūn hūn   kàn dào jiàn míng  
juàn lián hòu   zhōng tíng  
jǐng shù xīn quán   mǎn 滿 miàn chuī hán bīng  
yǎng kàn tiān kuàng   wēi bái dàn qīng  
yóu guà làn yín shū   wèi shēng jīn zhēng  
qióng   shù què zuò xiǎo míng  
qún dòng rǎo rǎo   jìng ruò yǒu suǒ yíng  
ér rén jiān   miǎn xīng  
chū shān sān jiàn qiū   nián zhēng xíng  
jīn qiū yòu zhì   guī xīn hái shēng  
huì dāng guà guān   gāo tīng sōng shēng