秋日再寄

唐代 晁采
珍簟生凉夜漏馀,梦中恍惚觉来初。魂离不得空成病, 面见无由浪寄书。窗外江村钟响绝,枕边梧叶雨声疏。 此时最是思君处,肠断寒猿定不如。
zhēn diàn shēng liáng lòu   mèng zhōng huǎng jué lái chū hún kòng chéng bìng  
miàn jiàn yóu làng shū chuāng wài jiāng cūn zhōng xiǎng jué   zhěn biān shēng shū
shí zuì shì jūn chù   cháng duàn hán yuán dìng