秋日再寄

唐代 晁采
珍簟生涼夜漏餘,夢中恍惚覺來初。魂離不得空成病, 面見無由浪寄書。窗外江村鐘響絕,枕邊梧葉雨聲疏。 此時最是思君處,腸斷寒猿定不如。
zhēn diàn shēng liáng lòu   mèng zhōng huǎng jué lái chū hún kòng chéng bìng  
miàn jiàn yóu làng shū chuāng wài jiāng cūn zhōng xiǎng jué   zhěn biān shēng shū
shí zuì shì jūn chù   cháng duàn hán yuán dìng