秋日晤失之堂主人王亚丁
人到中年始觉酸,当年何事不寻欢。素心文字年年少,大地山河日日寒。
宿命结成莲子味,浮生开到菊花团。诗情洒满人间世,只是无缘上笔端。
rén
人
dào
到
zhōng
中
nián
年
shǐ
始
jué
觉
suān
酸
,
dāng
当
nián
年
hé
何
shì
事
bù
不
xún
寻
huān
欢
sù
。
xīn
素
wén
心
zì
文
nián
字
nián
年
shào
年
dà
少
,
dì
大
shān
地
hé
山
rì
河
rì
日
hán
日
寒
。
sù
宿
mìng
命
jié
结
chéng
成
lián
莲
zǐ
子
wèi
味
,
fú
浮
shēng
生
kāi
开
dào
到
jú
菊
huā
花
tuán
团
shī
。
qíng
诗
sǎ
情
mǎn
洒
rén
满
jiān
人
shì
间
zhǐ
世
,
shì
只
wú
是
yuán
无
shàng
缘
bǐ
上
duān
笔
端
。