秋日书怀 其二
愁中宜日短,病里爱天寒。白雁冬方听,黄花腊始看。
故人频涕泪,知己又凋残。努力支长夜,床帷未敢安。
chóu
愁
zhōng
中
yí
宜
rì
日
duǎn
短
,
bìng
病
lǐ
里
ài
爱
tiān
天
hán
寒
。
。
bái
白
yàn
雁
dōng
冬
fāng
方
tīng
听
,
huáng
黄
huā
花
là
腊
shǐ
始
kàn
看
。
。
gù
故
rén
人
pín
频
tì
涕
lèi
泪
,
zhī
知
jǐ
己
yòu
又
diāo
凋
cán
残
。
。
nǔ
努
lì
力
zhī
支
cháng
长
yè
夜
,
chuáng
床
wéi
帷
wèi
未
gǎn
敢
ān
安
。
。