秋日山林即事次叔父宝印师韵 其一

宋代 王十朋
萧萧蘋末生秋声,登临遐想兰台英。天高气清水碧色,明月相映光如琼。 脱叶翩翻下深樾,莲社高人诗兴发。讲外吟馀心更闲,白云满袖眠禅窟。 竹径通幽人不来,鸟鸣山静独徘徊。应笑世间名利客,一生扰扰徒悲哀。
xiāo xiāo píng shēng qiū shēng   dēng lín xiá xiǎng lán tái yīng tiān gāo qīng shuǐ   míng yuè xiàng yìng guāng qióng
tuō piān fān xià shēn yuè   lián shè gāo rén shī xìng jiǎng wài yín xīn gèng xián   bái yún mǎn xiù mián chán
zhú jìng tōng yōu rén lái   niǎo míng shān jìng pái huái yīng xiào shì jiān míng   shēng rǎo rǎo bēi āi