秋日山林即事次叔父宝印师韵 其二

宋代 王十朋
清凉涤烦襟,尘虑脱心境。山城过疏雨,水国生新景。 虫鸣月满林,雁度云横岭。感物夜九起,谋身日三省。 平生功名心,郁郁犹未逞。深美白云人,身闲时自永。
qīng liáng fán jīn   chén tuō xīn jìng shān chéng guò shū shuǐ   guó shēng xīn jǐng    
chóng míng yuè mǎn lín   yàn yún héng lǐng gǎn jiǔ móu   shēn sān xǐng    
píng shēng gōng míng xīn   yóu wèi chěng shēn měi bái yún rén shēn   xián shí yǒng