秋日偶题

唐代 杜牧
荷花兼柳叶,彼此不胜秋。玉露滴初泣,金风吹更愁。 绿眉甘弃坠,红脸恨飘流。叹息是游子,少年还白头。
huā jiān liǔ   shèng qiū chū   jīn fēng chuī gèng chóu
绿 méi gān zhuì   hóng liǎn hèn piāo liú tàn shì yóu   shào nián hái bái tóu