秋日偶成

宋代 王松
漫天风雨撼枫林,百感茫茫搅寸心。对镜悲同笼鹤瘦,擘笺聊和砌虫吟。 陶公心醉黄花酒,杜老悲添白帝砧!一抹残阳芦渚外,不胜时事叹浮沉!
màn tiān fēng hàn fēng lín   bǎi gǎn máng máng jiǎo cùn xīn duì jìng bēi tóng lóng shòu   jiān liáo chóng yín    
táo gōng xīn zuì huáng huā jiǔ   lǎo bēi tiān bái zhēn   cán yáng zhǔ wài   shèng shí shì tàn chén