秋日绵溪

宋代 吴龙翰
万顷寒潭镜面平,数声征雁叫霜晴。 满林落叶秋风老,山路黄昏人少行。
wàn qǐng hán tán jìng miàn píng   shù shēng zhēng yàn jiào shuāng qíng  
mǎn lín luò qiū fēng lǎo   shān huáng hūn rén shǎo xíng