秋日綿溪

宋代 吳龍翰
萬頃寒潭鏡面平,數聲征雁叫霜晴。 滿林落葉秋風老,山路黃昏人少行。
wàn qǐng hán tán jìng miàn píng   shù shēng zhēng yàn jiào shuāng qíng  
mǎn 滿 lín luò qiū fēng lǎo   shān huáng hūn rén shǎo xíng