秋日旅怀

明代 王恭
西风残叶带荒沟,旅馆谁堪宋玉愁。岐路自伤孤客暮,云山空见断鸿秋。 家林旧业馀青草,萍梗生涯任白头。几度扁舟吹笛夜,令人归梦满东流。
西 fēng cán dài huāng gōu   guǎn shuí kān sòng chóu shāng   yún shān kōng jiàn duàn hóng 鸿 qiū
jiā lín jiù qīng cǎo   píng gěng shēng rèn bái tóu piān zhōu chuī   lìng rén guī mèng mǎn dōng liú