秋日旅懷

明代 王恭
西風殘葉帶荒溝,旅館誰堪宋玉愁。岐路自傷孤客暮,雲山空見斷鴻秋。 家林舊業餘青草,萍梗生涯任白頭。幾度扁舟吹笛夜,令人歸夢滿東流。
西 fēng cán dài huāng gōu   guǎn shuí kān sòng chóu shāng   yún shān kōng jiàn duàn hóng qiū
jiā lín jiù qīng cǎo   píng gěng shēng rèn bái tóu piān zhōu chuī   lìng rén guī mèng mǎn 滿 dōng liú