秋日寄题郑监湖上亭三首

唐代 杜甫
碧草逢春意,沅湘万里秋。池要山简马,月净庾公楼。 磨灭馀篇翰,平生一钓舟。高唐寒浪减,仿佛识昭丘。 新作湖边宅,远闻宾客过。自须开竹径,谁道避云萝。 官序潘生拙,才名贾傅多。舍舟应转地,邻接意如何。 暂阻蓬莱阁,终为江海人。挥金应物理,拖玉岂吾身。 羹煮秋莼滑,杯迎露菊新。赋诗分气象,佳句莫频频。
cǎo féng chūn   yuán xiāng wàn qiū chí yào shān jiǎn   yuè jìng gōng lóu
miè piān hàn   píng shēng diào zhōu gāo táng hán làng jiǎn   fǎng 仿 shí zhāo qiū
xīn zuò biān zhái   yuǎn wén bīn guò kāi zhú jìng   shuí dào yún luó
guān pān shēng zhuō   cái míng jiǎ duō shě zhōu yīng zhuǎn   lín jiē
zàn péng lái   zhōng wèi jiāng hǎi rén huī jīn yìng   tuō shēn
gēng zhǔ qiū chún huá   bēi yíng xīn shī fēn xiàng   jiā pín pín