秋日即事

宋代 冯时行
人情节物自相关,强不悲秋亦恐艰。 渐老身危生理索,凭高眼远暮天寒。 树能长啸风前听,山亦多愁雨裹看。 陶写无他仗诗句,雁声砧杵倚栏干。
rén qíng jié xiāng guān   qiáng bēi qiū kǒng jiān
jiàn lǎo shēn wēi shēng suǒ   píng gāo yǎn yuǎn tiān hán
shù néng cháng xiào fēng qián tīng   shān duō chóu guǒ kàn
táo xiě zhàng shī   yàn shēng zhēn chǔ lán gān