秋日怀吾子行

元代 仇远
秋高天阔雁南翔,游子愀然思故乡。 重阳正当风雨近,三径故应松菊荒。 酒酣耳热狂无益,江空目短愁何长。 青山在望有晴日,我欲振衣千仞冈。
qiū gāo tiān kuò yàn nán xiáng   yóu qiǎo rán xiāng
chóng yáng zhèng dāng fēng jìn   sān jìng yīng sōng huāng
jiǔ hān ěr kuáng   jiāng kōng duǎn chóu zhǎng
qīng shān zài wàng yǒu qíng   zhèn qiān rèn gāng