秋日怀出山诸衲

明代 释函是
疏林斜日照纷纷,断岸长亭入暮云。野寺无人扫败叶,寒江有客阻妖氛。 月明桥北等闲过,雁叫霜天何处闻。离乱不堪期别后,青山谁与问孤坟。
shū lín xié zhào fēn fēn   duàn àn cháng tíng yún rén sǎo bài hán   jiāng yǒu yāo fēn    
yuè míng qiáo běi děng xián guò   yàn jiào shuāng tiān chǔ wén luàn kān bié hòu qīng   shān shuí wèn fén