秋日登楼客次怀张覃进士
闻说飘零亦异乡,登楼吟望益悲凉。
当时欲别言难尽,他日相逢话更长。
蝉噪水村千万树,雁过云岫两三行。
明朝策蹇还无定,空倚危栏到夕阳。
wén
闻
shuō
说
piāo
飘
líng
零
yì
亦
yì
异
xiāng
乡
,
dēng
登
lóu
楼
yín
吟
wàng
望
yì
益
bēi
悲
liáng
凉
。
dāng
当
shí
时
yù
欲
bié
别
yán
言
nán
难
jǐn
尽
,
tā
他
rì
日
xiāng
相
féng
逢
huà
话
gèng
更
zhǎng
长
。
chán
蝉
zào
噪
shuǐ
水
cūn
村
qiān
千
wàn
万
shù
树
,
yàn
雁
guò
过
yún
云
xiù
岫
liǎng
两
sān
三
xíng
行
。
míng
明
cháo
朝
cè
策
jiǎn
蹇
hái
还
wú
无
dìng
定
,
kōng
空
yǐ
倚
wēi
危
lán
栏
dào
到
xī
夕
yáng
阳
。