秋日

宋代 戴复古
秋风梧叶雨,衮衮送秋凉。 一气四时转,几人双鬓苍。 旧游如说梦,久客乍还乡。 欲作安居计,生涯尚渺茫。
qiū fēng   gǔn gǔn sòng qiū liáng
shí zhuǎn   rén shuāng bìn cāng
jiù yóu shuō mèng   jiǔ zhà huán xiāng
zuò ān   shēng shàng miǎo máng