秋日

宋代 戴復古
秋風梧葉雨,袞袞送秋涼。 一氣四時轉,幾人雙鬢蒼。 舊遊如說夢,久客乍還鄉。 欲作安居計,生涯尚渺茫。
qiū fēng   gǔn gǔn sòng qiū liáng
shí zhuǎn   rén shuāng bìn cāng
jiù yóu shuō mèng   jiǔ zhà huán xiāng
zuò ān   shēng shàng miǎo máng