秋懹

宋代 陆游
秋暑虽犹在,晨兴气已清。 蛮童扫荒径,獠婢涤空铛。 病树有凋叶,残蝉无壮声。 书生守故态,已复理灯檠。
qiū shǔ suī yóu zài   chén xīng qīng  
mán tóng sǎo huāng jìng   liáo kōng dāng  
bìng shù yǒu diāo   cán chán zhuàng shēng  
shū shēng shǒu tài   dēng qíng