秋懹

宋代 陸游
秋暑雖猶在,晨興氣已清。 蠻童掃荒徑,獠婢滌空鐺。 病樹有凋葉,殘蟬無壯聲。 書生守故態,已復理燈檠。
qiū shǔ suī yóu zài   chén xīng qīng  
mán tóng sǎo huāng jìng   liáo kōng dāng  
bìng shù yǒu diāo   cán chán zhuàng shēng  
shū shēng shǒu tài   dēng qíng