秋晴园中山禽绝多有感而赋

宋代 陆游
九日秋阴一日晴,山禽应喜我闲行。 幽吭弄暖闲相命,劲翮凌风远有声。 熟果啄余看核堕,细枝衔得欲巢成。 名园美荫不飞去,似比交朋犹有情。
jiǔ qiū yīn qíng   shān qín yīng xián xíng
yōu kēng nòng nuǎn xián xiāng mìng   jìn líng fēng yuǎn yǒu shēng
shú guǒ zhuó kàn duò   zhī xián cháo chéng
míng yuán měi yīn fēi   shì jiāo péng yóu yǒu qíng