秋晴每至园中辄抵暮戏示儿子

宋代 陆游
老翁七十如童儿,置书不观事游嬉;园中垒瓦强名塔,庭下埋盆聊作池。 青蒲红蓼共掩映,病棕瘦竹相扶持。 衰颓已作老骥卧,来往尚如黄犊驰。 但知身存百无害,莫问老健能几时。 汝勤挟筴乃堪笑,且共饭豆羹秋葵。
lǎo wēng shí tóng ér   zhì shū guān shì yóu   yuán zhōng lěi qiáng míng   tíng xià mái pén liáo zuò chí
qīng hóng liǎo gòng yǎn yìng   bìng zōng shòu zhú xiāng chí
shuāi tuí zuò lǎo   lái wǎng shàng huáng chí
dàn zhī shēn cún bǎi hài   wèn lǎo jiàn néng shí
qín xié nǎi kān xiào   qiě gòng fàn dòu gēng qiū kuí