秋晴出游归偶赋

宋代 张掞
江雨夜来歇,日出残氛散。 掩书下帷行,独步泾边岸。 岸竹泛晴光,泾流乱以灿。 清风吹浏浏,谁识水上涣。 冷言正无聊,偶遇如此粲。 因与陟崇岗,逍遥远寻玩。 澄波浩如天,青山卷若幔。 是时秋谷登,严霜绿条换。 益悲时节移,未由脱忧难。 一身风尘羁,百年斯过半。 何以自解颜,床头理文翰。 蝇头数千言,一一手自窜。 常约谢公屐,每笑阮生锻。 共吟只伤须,多书亦劳腕。 有时或忘餐,终朝更迟冠。 亲朋邀以觞,烂酣岂须算。 醉中感今昔,悲哉发一喭。 归来卧林榻,久矣成扼腕。 长歌扣牛角,清夜何由旦。 谁识梓人工,未解承移墁。 飘零岁云晚,短发风中乱。 兹辰偶游瞩,浩然复兴叹。
jiāng lái xiē   chū cán fēn sàn  
yǎn shū xià wéi xíng   jīng biān àn  
àn zhú fàn qíng guāng   jīng liú luàn càn  
qīng fēng chuī liú liú   shuí shí shuǐ shàng huàn  
lěng yán zhèng liáo   ǒu càn  
yīn zhì chóng gǎng   xiāo yáo yuǎn xún wán  
chéng hào tiān   qīng shān juǎn ruò màn  
shì shí qiū dēng   yán shuāng 绿 tiáo huàn  
bēi shí jié   wèi yóu tuō yōu nán  
shēn fēng chén   bǎi nián guò bàn  
jiě yán   chuáng tóu wén hàn  
yíng tóu shù qiān yán   shǒu cuàn  
cháng yuē xiè gōng   měi xiào ruǎn shēng duàn  
gòng yín zhǐ shāng   duō shū láo wàn  
yǒu shí huò wàng cān   zhōng zhāo gèng chí guān  
qīn péng yāo shāng   làn hān suàn  
zuì zhōng gǎn jīn   bēi zāi yàn  
guī lái lín   jiǔ chéng è wàn  
cháng kòu niú jiǎo   qīng yóu dàn  
shuí shí rén gōng   wèi jiě chéng màn  
piāo líng suì yún wǎn   duǎn fēng zhōng luàn  
chén ǒu yóu zhǔ   hào rán xīng tàn