鞦韆谣

元代 萨都剌
寒梅零落春雪洒,萧娘腰瘦无一把。淡黄杨柳未成阴,何人已系青骢马。 画楼深处迎春归,鞦韆影里红杏肥。濛濛花气湿人面,东风吹冷轻罗衣。 衣上粉珠流不歇,暗解翠裙花下摺。殷勤莫遣燕子知,会向人间报风月。
hán méi líng luò chūn xuě   xiāo niáng yāo shòu dàn huáng yáng liǔ wèi chéng yīn   rén qīng cōng
huà lóu shēn chù yíng chūn guī   qiū qiān yǐng hóng xìng féi méng méng huā shī 湿 rén miàn   dōng fēng chuī lěng qīng luó
shàng fěn zhū liú xiē   àn jiě cuì qún huā xià zhé yīn qín qiǎn yàn zi zhī   huì xiàng rén jiān bào fēng yuè