秋千词

唐代 王建
长长丝绳紫复碧,袅袅横枝高百尺。少年儿女重秋千, 盘巾结带分两边。身轻裙薄易生力,双手向空如鸟翼。 下来立定重系衣,复畏斜风高不得。傍人送上那足贵, 终赌鸣珰斗自起。回回若与高树齐,头上宝钗从堕地。 眼前争胜难为休,足踏平地看始愁。
cháng cháng shéng   niǎo niǎo héng zhī gāo bǎi chǐ shào nián ér zhòng qiū qiān  
pán jīn jié dài fēn liǎng bian shēn qīng qún báo shēng   shuāng shǒu xiàng kōng niǎo
xià lai dìng zhòng   wèi xié fēng gāo bàng rén sòng shàng guì  
zhōng míng dāng dòu huí hui ruò gāo shù   tóu shàng bǎo chāi cóng duò
yǎn qián zhēng shèng nán wéi xiū   píng kàn shǐ chóu