鞦韆詞

唐代 王建
長長絲繩紫復碧,裊裊橫枝高百尺。少年兒女重鞦韆, 盤巾結帶分兩邊。身輕裙薄易生力,雙手向空如鳥翼。 下來立定重系衣,復畏斜風高不得。傍人送上那足貴, 終賭鳴璫斗自起。回回若與高樹齊,頭上寶釵從墮地。 眼前爭勝難為休,足踏平地看始愁。
cháng cháng shéng   niǎo niǎo héng zhī gāo bǎi chǐ shào nián ér zhòng qiū qiān  
pán jīn jié dài fēn liǎng bian shēn qīng qún báo shēng   shuāng shǒu xiàng kōng niǎo
xià lai dìng zhòng   wèi xié fēng gāo bàng rén sòng shàng guì  
zhōng míng dāng dòu huí hui ruò gāo shù   tóu shàng bǎo chāi cóng duò
yǎn qián zhēng shèng nán wéi xiū   píng kàn shǐ chóu