鞦韆

元代 卢琦
绿窗美人闭深院,燕语莺啼春事半。画阑睡足四无人,空与东君说幽怨。 綵绳袅袅挂青烟,罗袜纤纤翩翠袖。红妆高出墙头花,绣带斜飞亭际柳。 香风荡漾春谁主,愿学飞仙飞不去。黄昏溪月浸梨花,背立鞦韆悄无语。
绿 chuāng měi rén shēn yuàn   yàn yīng chūn shì bàn huà lán shuì rén kōng   dōng jūn shuō yōu yuàn    
cǎi shéng niǎo niǎo guà qīng yān   luó xiān xiān piān cuì xiù hóng zhuāng gāo chū qiáng tóu huā xiù   dài xié fēi tíng liǔ    
xiāng fēng dàng yàng chūn shuí zhǔ   yuàn xué fēi xiān fēi huáng hūn yuè jìn huā bèi   qiū qiān qiāo