秋暮登高五首 其四
惯听秋风自解嘲,暮云亭畔竹萧萧。欲归家已遭迁拆,垂老心难免动摇。
孤抱当前惟复古,重阳过后补登高。明知道死江河废,犹待寒蛩破寂寥。
guàn
惯
tīng
听
qiū
秋
fēng
风
zì
自
jiě
解
cháo
嘲
,
mù
暮
yún
云
tíng
亭
pàn
畔
zhú
竹
xiāo
萧
xiāo
萧
。
。
yù
欲
guī
归
jiā
家
yǐ
已
zāo
遭
qiān
迁
chāi
拆
,
chuí
垂
lǎo
老
xīn
心
nán
难
miǎn
免
dòng
动
yáo
摇
。
。
gū
孤
bào
抱
dāng
当
qián
前
wéi
惟
fù
复
gǔ
古
,
chóng
重
yáng
阳
guò
过
hòu
后
bǔ
补
dēng
登
gāo
高
。
。
míng
明
zhī
知
dào
道
sǐ
死
jiāng
江
hé
河
fèi
废
,
yóu
犹
dài
待
hán
寒
qióng
蛩
pò
破
jì
寂
liáo
寥
。
。