秋杪登清宁道院与漪亭学庵同赋

宋代 余京
扶杖登高怆客魂,西风黄叶满前村。林间佳菊能留客,江上名山总到门。 饭罢楸枰消白昼,酒阑钟鼓报黄昏。暂离城郭无多路,便觉渔樵地位尊。
zhàng dēng gāo chuàng hún   西 fēng huáng mǎn qián cūn lín jiān jiā néng liú jiāng   shàng míng shān zǒng dào mén    
fàn qiū píng xiāo bái zhòu   jiǔ lán zhōng bào huáng hūn zàn chéng guō duō biàn   jué 便 qiáo wèi zūn