秋杪登清寧道院與漪亭學庵同賦

宋代 余京
扶杖登高愴客魂,西風黃葉滿前村。林間佳菊能留客,江上名山總到門。 飯罷楸枰消白晝,酒闌鐘鼓報黃昏。暫離城郭無多路,便覺漁樵地位尊。
zhàng dēng gāo chuàng hún   西 fēng huáng mǎn 滿 qián cūn lín jiān jiā néng liú jiāng   shàng míng shān zǒng dào mén    
fàn qiū píng xiāo bái zhòu   jiǔ lán zhōng bào huáng hūn zàn chéng guō duō biàn   jué 便 qiáo wèi zūn