秋梦

唐代 杜牧
寒空动高吹,月色满清砧。残梦夜魂断,美人边思深。 孤鸿秋出塞,一叶暗辞林。又寄征衣去,迢迢天外心。
hán kōng dòng gāo chuī   yuè mǎn qīng zhēn cán mèng hún duàn   měi rén biān shēn
hóng 鸿 qiū chū sài   àn lín yòu zhēng   tiáo tiáo tiān wài xīn