秋旅

宋代 陆卿
夜雨响芭蕉,竹屋摇如纸。中有痴绝翁,相忆人千里。 老翁痴复痴,放响入双耳。滴滴滴到心,由心渐人髓。 蟋蟀气将喑,芙蓉香欲死。灯影化成烟,茫茫斗室里。
xiǎng jiāo   zhú yáo zhǐ zhōng yǒu chī jué wēng   xiāng rén qiān
lǎo wēng chī chī   fàng xiǎng shuāng ěr dào xīn   yóu xīn jiàn rén suǐ
shuài jiāng yīn   róng xiāng dēng yǐng huà chéng yān   máng máng dǒu shì