秋霖叹

宋代 周紫芝
去年阴山雪,平地三尺馀。人言土中蝗,入土不用驱。 今年岁枯旱,野食无豆蔬。西来三尺蝗,旧岁雪不如。 秋田有遗秉,未足饱一夫。细雨生谷芽,屯云几时舒。 群凶剧豺虎,诸将劳驱除。横尸作京观,流血如决渠。 高穹厌杀气,荆棘满郊墟。尚复此恒雨,未知当何如。 岂欲令斯民,竟死不少纾。天亦念赤子,理岂有是欤。 会当开晴云,却返羲和车。我廪虽巳殚,我地尚可锄。 庶用种宿麦,更作来岁储。
nián yīn shān xuě   píng sān chǐ rén yán zhōng huáng   yòng    
jīn nián suì hàn   shí dòu shū lái 西 sān chǐ huáng jiù   suì xuě    
qiū tián yǒu wèi bǐng   wèi bǎo shēng tún   yún shí shū    
qún xiōng chái   zhū jiāng láo chú héng shī zuò jīng guān liú   xiě jué    
gāo qióng yàn shā   jīng mǎn jiāo shàng héng wèi   zhī dāng    
lìng mín   jìng shǎo shū tiān niàn chì   yǒu shì    
huì dāng kāi qíng yún   què fǎn chē lǐn suī dān   shàng chú    
shù yòng zhǒng 宿 mài   gèng zuò lái suì chǔ