秋来益觉顽健时一出游意中甚适杂赋五字

宋代 陆游
穷厄非由命,从来作计疏。 妄营资鬼笑,多爱夺狐书。 何事能陶写,惟当尽破除。 霜晴宜著屐,不敢笑无驴。
qióng è fēi yóu mìng   cóng lái zuò shū
wàng yíng guǐ xiào   duō ài duó shū
shì néng táo xiě   wéi dāng jǐn chú
shuāng qíng zhù   gǎn xiào