秋寄张坤

唐代 罗隐
庭树已黄落,闭门俱寂寥。未知栖托处,空羡圣明朝。 酒醒乡心阔,云晴客思遥。吾徒自多感,颜子只箪瓢。
tíng shù huáng luò   mén liáo wèi zhī tuō chǔ   kōng xiàn shèng míng cháo
jiǔ xǐng xiāng xīn kuò   yún qíng yáo duō gǎn   yán zi zhǐ dān piáo