秋霁潼关驿亭

唐代 许浑
霁色明高巘,关河独望遥。残云归太华,疏雨过中条。 鸟散绿萝静,蝉鸣红树凋。何言此时节,去去任蓬飘。
míng gāo yǎn   guān wàng yáo cán yún guī tài huá   shū guò zhōng tiáo
niǎo sàn 绿 luó jìng   chán míng hóng shù diāo yán shí jié   rèn péng piāo